vài đêm với bạn cùng lớp
Em học sinh 2k4 địt nhau rên la với bạn trai cùng lớp. Phim Sex HD Phim Sex Học Sinh Phim Sex Không Che Phim Sex Quay Lén Scandal - Lộ Clip XNXX 2k4 anime chịch nhau cặc to chịch chịch nhau địt bạn trai địt nhau gái gọi cao cấp hình ảnh sex hinh s
Vài đêm với bạn cùng lớp [ Vkook ] Chap 7 YeriPhan Trước Sau Đồng phục chỉnh tề xong xuôi, Taehyung cùng Jungkook cậu mang giày, đi ra ngoài khóa cửa kĩ càng rồi mới chuẩn bị đến trường. Cất chìa khóa vào túi, xoay qua nhìn Taehyung một cái Jungkook bỗng nhớ ra một chuyện -À
A là một học sinh nữ lớp 6 nổi tiếng hát hay, đàn giỏi ; B là học sinh nam cùng lớp có biệt tài chơi thể thao giỏi và đẹp trai. Hai bạn học cùng nhau và nảy sinh tình cảm quý mến nhau nhưng giữa hai bạn luôn giữ khoảng cách với nhau và hai bạn hứa với nhau là sẽ giúp
Không hiểu ma men sai khiến thế nào, mà hôm ấy, tôi và cậu bạn cùng lớp lại xảy ra chuyện ấy với nhau. Tôi uống quá nhiều đến nỗi không còn biết trời đất gì nữa. Đến giờ, tôi chỉ nhớ rằng, sau khi ăn uống tại nhà cậu ấy, mọi người đều ra về lúc hơn 1h đêm
Hôm ấy, tôi đưa anh đi cùng để giới thiệu với bạn bè, nhưng vì phải đi công tác đột xuất, nên anh phải về sớm, còn tôi ở lại tiếp tục nhậu cùng các bạn. Không hiểu ma men sai khiến thế nào, mà hôm ấy, tôi và cậu bạn cùng lớp lại xảy ra chuyện ấy với nhau.
12. Giao tiếp bằng mắt. Cách tốt nhất để có thể tán tỉnh và gây ấn tượng được với bạn trai cùng lớp đó là giao tiếp bằng mắt. Bạn không cần phải nhìn chằm chằm quá lâu vì điều này có thể khiến anh ấy bối rối, nhưng nếu bạn thỉnh thoảng liếc nhìn anh ấy
Vay Nhanh Fast Money.
Vài đêm với bạn cùng lớp... "Jeon Jungkook, cậu thích tôi sao?" "Tôi... " "Một thằng đồng tính luyến ái như cậu nghĩ mình là loại gì mà lại đi mơ tưởng tới tôi?" "Taehyung, tôi không có!" ...... "Taehyung, cậu muốn làm gì?" "Nói thích tôi mà, đừng nói là trong đầu chưa bao giờ mơ tưởng tới việc lên giường cùng tôi?" "Không... không có mà" "Đừng giả vờ, cậu muốn tôi, tôi bây giờ cũng muốn cậu, chúng ta coi như là tình một đêm, ngày mai quên hết là được" "Đừng... đừng mà!" ...... *Đôi lời của tác giả Thời gian trôi thật nhanh, mới ngày nào mình ra mắt tác phẩm đầu tay thì bây giờ "Vài đêm với bạn cùng lớp" đã là tác phẩm thứ ba rồi. Nếu tính theo âm lịch thì chỉ còn vài tuần nữa thôi, tất cả chúng ta đều sẽ đón một năm mới. Hai bộ fanfic trước đó mình cũng đã rất ân ý rồi nhưng nhìn lại thì mình thật sự thấy ở hai fanfic đó không có gì quá nổi bật và đối với quan điểm riêng của mình thì... cả hai đều không thành công. Vì thế khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại trước khi bước sang năm mới mình muốn để lại gì đó chút vẻ vang cho năm cũ. Mình đánh liều ra mắt tác phẩm mới, mong là sẽ được nhiều người chú ý hơn. "Vài đêm với bạn cùng lớp" là một fanfic mình đã lên ý tưởng được khoảng một thời gian rồi. Vẫn là thể loại học đường thường thấy ở mình nhưng lại có chút trưởng thành hơn. Không còn hường phấn nữa mà sẽ mang hơi hướng ngược hơn, ngược về tinh thần lẫn thể thiệu đến đây chắc cũng đã đủ, giờ thì nếu còn thắc mắc gì thì mong các bạn hãy chờ và đọc truyện. Hãy cảm nhận và đưa ra những góp ý chân thành nhất về truyện nhé. Chap đầu sẽ sớm được ra mắt! *LƯU Ý "HOÀN TOÀN NGHIÊM CẤM" chuyển ver dưới mọi hình thức và đem truyện đi ra bất cứ nơi đâu! 27/1/2018
Đúng giờ, đồng hồ báo thức kêu lên. Jungkook nửa mơ nửa tỉnh vươn tay tắt đi, ngồi dậy duỗi duỗi mắt mấy cái, cậu mơ màng định rời giường đi đánh răng lại chợt nhận thấy có gì đó không đúng. Là cậu định ở trên bàn chợp mắt một chút sau đó soạn bài tiếp, thế nào bây giờ trời lại sáng mất rồi. Nghĩ đến đó, Jungkook bừng tỉnh mở to hai mắt. Bài soạn của mình? Phải rồi, bài soạn thuyết trình, đã làm xong đâu mà ngủ hả!!!Jungkook hớt hãi kéo chăn ra lao qua bàn học cầm vở của mình lên xem. Cậu trong đầu định nắm bắt tình hình bố cục bài soạn để bổ sung vài ý gấp, thế mà khi nhìn đến những dòng chữ trong bài soạn của mình, Jungkook lại thập phần bất ngờ. Nhìn xuôi nhìn dọc, nhìn kĩ một chút, cậu nhận thấy bài soạn thuyết trình là đã hoàn thành kì! Đúng là một điều thần kì!-Cậu làm gì mới sáng sớm đã rầm rầm thế kia, có để cho người khác ngủ không hả, tôi là mới ngủ được mấy tiếng thôi đó - Taehyung mắt vẫn nhắm nghiền nằm đó, thanh âm cau có nóiJungkook nhìn hắn một cái rồi nhìn quyển vở trên tay khó hiểu hỏi-Taehyung, là cậu soạn sao? -Không cần cảm ơn - Taehyung mơ ngủ nói-Sao cậu không đánh thức tôi dậy, sao lại làm cho tôi chứ - Jungkook thật chỉ muốn tự mình giải quyết bài tập của bản thân, không muốn ai khác làm thay hếtTaehyung chầm chậm ngồi dậy, duỗi hai tay ngáp một cái, khuôn mặt chưa tỉnh ngủ gãi gãi đầu-Cậu ngủ say như chết vậy, báo hại tôi đây phải ra tay giúp đỡ cậu -Jungkook bĩu môi. Xem qua phần hắn soạn một chút, cũng có thể xem là tương đối đầy đủ, lại có chút hoài tự soạn hả? -Taehyung liền phản ứng liếc cậu-Cậu nói vậy là ý gì, đang nghi ngờ tôi chép bài? Tôi nói cho cậu biết, chỉ là tôi không thích, một khi Taehyung này đã ra tay thì chỉ có hoàn hảo thôi, nếu muốn tự làm thì trả đây, mau trả công sức của tôi lại đây - nói rồi Taehyung vươn tay tới muốn lấy quyển tập trên tay liền đem quyển tập né đi, cười cười-Được rồi, cảm ơn cậu a, bài soạn của cậu hoàn hảo lắm -Jungkook dù có không nguyện ý việc bài tập của bản thân được người khác làm thay nhưng Taehyung cũng đã giúp cậu rồi, cậu hẳn là không nên từ chối lòng tốt tối là mới ngủ được mấy tiếng, rồi còn bế cậu lên giường cho cậu được ngủ ngon giấc, mệt lắm đấy - Taehyung vừa nói vừa tự mình xoa bóp bả vai, tỏ vẻ mệt mỏi-Cậu ngủ thêm một lát nữa đi, tôi sẽ gọi cậu dậy sau - Jungkook cười nói-Thưởng đi - nói rồi Taehyung chu môi raJungkook không kịp để ý hắn đã xoay người cất tập vở vào ba lô-Cậu ngủ đi, lát nữa tôi sẽ nấu đồ ăn ngon cho cậu - vừa nói cậu vừa với tay lấy bộ đồng phục rồi đi ra ngơ ngác ngồi đó nhìn cậu không chút lưu tình đóng cửa bỏ đi, hắn khinh bỉ nằm vật ra giường, không cam tâm ném cái gối về phía cánh cửa-Ai thèm đồ ăn ngon của cậu chứ -_____________________Vào lớp, Jungkook đặt balô xuống rồi liền lấy bài soạn thuyết trình của mình đi qua chỗ bài soạn của tớ đây, cậu coi xem có ổn không - Jungkook nhẹ đặt vở ghi chép xuống bàn, lại nhìn thấy Insoo ngước mặt nhìn cậu với đôi mắt có phần khó xử-Jungkook, có chuyện này... -Sau khi nghe Insoo cất tiếng nói vài chữ, Jungkook liền có hơi kinh ngạc, giọng người nọ lúc này thật sự rất khàn, cứ ngỡ như không có hơi để nói chuyện gì? Mà giọng cậu bị làm sao vậy? -Jungkook dự cảm sắp có gì đó không chỉ là cảm nhẹ, tối qua tôi cũng đã uống thuốc và thấy khỏe hơn rồi, không hiểu vì sao sáng nay lại bị khàn giọng thế này - nói rồi Insoo đặt nắm tay trước miệng ho vài tiếng-Cậu đã khỏe hẳn chưa, hay tớ đưa cậu đến phòng y tế nhé - Jungkook lo lắng hỏi han-Tôi không sao, chỉ là giọng tôi thế này, e rằng việc thuyết trình là không thể, lát nữa phải nhờ cậu thay tôi thuyết trình rồi - Insoo bất đắc dĩ nóiJungkook liền có hơi sửng sốt, ngón tay tự chỉ vào bản thân hỏi lại-Tớ... tớ sao?-Không cậu thì còn ai, nhóm chúng ta cũng chỉ là nhóm hai người - nói rồi Insoo lấy tờ giấy đã ghi chép bài soạn của mình đưa cho Jungkook-Cậu xem đi, có gì không hiểu hỏi tôi -Jungkook như đông đá đứng đó, hai chữ "thuyết trình" này quá nặng đi, cậu thật không có bản lĩnh để gánh vác đâu. Cậu là sợ đám đông. Nhưng nhóm thuyết trình là nhóm hai người, mà Insoo đã bị thế này, giọng rất nhỏ, cậu đứng sát bên có vài chữ còn không nghe được, cậu cũng đâu thể ép người, bản thân không làm thì ai vào đây làm chứ. Thật sự không còn cách khác rồi. Jungkook ngơ ngác nửa ngày, cuối cùng biểu tình vạn lần khổ sở chỉ đành gật đầu đồng ý lên thuyết sinh học là tiết thứ hai, giáo viên tiết đầu trên bảng giảng gì một chút cũng không lọt vào đầu Jungkook. Cậu lo lắng ngồi không yên, cứ lén lấy phần bài soạn ra nhẩm đi nhẩm lại, sợ lát nữa trình bày không được tốt sẽ bị cả lớp cười nhạo. Jungkook sợ, thật sự sợ thuyết trình, cậu không đủ tự tin mà đứng trước nhiều người thuyết trình, nghĩ đến thôi cậu đã muốn bỏ chạy. Trước giờ chung nhóm với Jimin, chưa bao giờ nhiệm vụ cao cả này được giao cho cậu, sao bây giờ số phận lại nghiệt ngã thế này!!!Thời điểm chuông vang chuyển tiết Jungkook cứ ngỡ là tiếng chuông của tử thần lập tức trong lòng hoảng loạn, rối hết cả lên, quên luôn mình đang nhẩm tới đâu. Jungkook đổ mồ hôi lạnh chăm chú vào bài soạn, cả lớp lại ồn ào mỏi mệt sau tiết đầu tiên, không có ai lo lắng nhiều như cậu. Tại sao? Sắp thuyết trình đó, sao mọi người lại thản nhiên như vậy, là sắp thuyết trình đó!Sau khi giáo viên vào lớp, tất cả bắt đầu ổn định chỗ ngồi lại, cô giáo viết vài chữ lên bảng xong quay sang nói với lớp-Chắc các em đều nhớ hôm nay là ngày thuyết trình đúng không? Cô hy vọng các em đều đã chuẩn bị thật kỹ càng, không chỉ về phần nội dung, kỹ năng thuyết trình cũng là một điều cực kì quan trọng, vì chỉ là một bài thuyết trình nhỏ nên các em chỉ có năm phút cho mỗi nhóm... -Jungkook như muốn suy sụp, kỹ năng thuyết trình, chắc cậu không giờ có nhóm nào xung phong lên trước không? - Sau vài giây không ai phản ứng gì, cô giáo liền đôi mắt lia đến từng người-Vậy... để cô gọi nhé -Cô giáo bắt đầu chiếu mắt đi khắp lớp. Thời điểm cô giáo chiếu ánh mắt thập phần dọa người đó đến khu vực Jungkook ngồi, cậu như nín thở tránh né ánh mắt đó. Bỗng nhiên bàn phía sau cậu lên tiếng-Em xung phong - Cả lớp "ồ" lên ánh mắt ngưỡng mộ hướng về phía anh chàng đang giơ tay kia, nhìn anh chàng như nhìn một anh hùng dũng cảm ra đi vì đất em xung phong trước - anh chàng đầy tự tin tươi cười-Được, mời em - Người kế bên ghé qua hâm mộ lại có phần giễu cợt nói-Xung phong tử trận trước, không phải ai cũng dũng cảm như mày a -Anh chàng khinh thường nói nhỏ-Dù gì bài của tao cũng chẳng ra gì, không phải cô nói quan trọng nhất là kỹ năng nói sao, tao lên cho mọi người mở man tầm mắt - nói rồi, anh chàng hiên ngang bước lên trong sự cổ vũ của lớp. Jungkook nghe được những lời bạn học nói thì có chút ghen tị, người ta dù bài chẳng ra gì, nhưng vẫn tự tin lên thuyết trình, còn cậu bài chuẩn bị đâu vào đó, hiện tại lại chỉ muốn bỏ khi anh chàng kia thuyết trình xong, cô giáo lại hỏi có ai xung phong không, lần này là không một ai, cô giáo đành nhìn vào danh sách nhóm, dựa vào số thứ tự nhóm mà kêu ngẫu nhiên. Cách thức này thật khiến người ta đau tim, Jungkook biết trước sau cũng đến mình, nhưng lại bồn chồn không biết là lúc nào, gọi bất chợt như vậy, thà đưa ra thứ tự thuyết trình cậu còn dễ thở hơn. Thời khắc mỗi lần cô giáo gọi tên nhóm tiếp theo, cậu lại cắn răng cầu nguyện, sau khi nghe không phải mình thì nhẹ nhõm thở phào, đợi một hồi lại tiếp tục cầu nguyện rồi lại thở phào. Đây quả thật là đang dày vò người mà, có hay không chưa đợi đến lượt, cậu đã ngất xỉu vì căng thẳng gian trôi qua, đã có bảy nhóm thuyết trình rồi. Jungkook ngồi dưới cố bình tĩnh mà nhẩm lại bài. Thuyết trình thôi mà, có gì phải sợ, chẳng phải chỉ là đứng trước mấy chục con người trình bày ra những gì mình đã tìm hiểu thôi sao, có gì khó khăn đâu ý nghĩ đó của Jungkook triệt để tan biến khi cô giáo gọi đến tên cậu-Nhóm Insoo, Jungkook, mời hai em -Nhịp tim Jungkook đập mạnh bất thường, căng thẳng đứng dậy từng bước nặng trĩu đi về phía bảng lớn. Thật sự rất thuyết trình sao - cô giáo có chút ngạc nhiênJungkook gượng cười "dạ" một tiếng, đi qua giữa lớp đặt giấy bài soạn của mình xuống bàn, cậu ngước nhìn cả lớp một cái, cả lớp là đang nhìn mỗi một mình cậu. Không biết có phải do căng thẳng quá không, mà hiện tại cậu thấy nét mặt ai nấy cũng thật nghiêm túc đến đáng sợ, ánh mắt như viên đạn nhắm vào người cậu. Quan sát nãy giờ, cậu thấy ai cũng thuyết trình khá tốt, có người nếu không chuẩn bị kĩ càng thì nói vài câu không liên quan mua vui cho cả lớp, không khí cũng không có gì gọi là quá căng thẳng nhưng sao đến cậu lại im lặng bừng bừng sát khí thế này. Mẹ a, thật đáng sợ, con muốn về nhà, con muốn về nhà!!!-Mời em - cô giáo lên tiếng mời cậu bắt đầuInsoo ngồi bên dưới nhìn cậu nói nhỏ-Cố lên -Jungkook gật gật đầu với người nọ, hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí mở miệng -Tớ... xin được bắt đầu trình bày những gì nhóm tớ tìm hiểu được -Đột nhiên có người nào đó lên tiếng-Nhóm cậu là nhóm nào, sao bọn tôi biết được, cậu phải giới thiệu chứ -Nghe xong cả lớp liền cười rộ lên, cô giáo gõ gõ bàn ổn định-Được rồi, im lặng, im lặng - rồi quay sang nói với Jungkook-Jungkook, em quên giới thiệu rồi đó -Dạ vâng -Jungkook xấu hổ vô cùng, dù biết cậu bạn kia chỉ đùa nhưng lại làm cậu áp lực sợ bị mắc sai lầm hơn, cậu cố lấy lại bình tĩnh, không sao, chỉ năm phút thôi mà, chỉ cần làm như những gì mọi người đã làm, cậu sẽ cố vượt qua. Hít một hơi, Jungkook bắt đầu lại-Xin chào, tớ là Jungkook, tớ sẽ đại diện nhóm số 12 thuyết trình bài hôm nay -Không còn ai nói gì nữa, thay vào đó là một tràn pháo có chút động lực bắt đầu bài thuyết trình. Nhưng vẫn chưa đủ cho cậu tự tin vừa nói mà vừa mắt đối mắt với mấy chục con người bên dưới, bọn họ, ai nấy ánh mắt đều rất đáng sợ, vì thế nên hầu như mắt cậu chỉ cắm vào giấy mà đọc. Có người thấy vậy liền ý kiến-Cậu là đang đọc bài cho lớp nghe sao, nhìn bọn tôi này -Thuyết trình phải tự tin chứ, Jungkook, cho tôi thấy ánh mắt ngạo mạn của cậu đi -Là tại mấy cậu cứ nhìn người ta mãi đấy, mau, úp mặt xuống bàn rồi nghe thôi -Thế là cả lớp lại ồn ào cười rộ lên một phen, Taehyung ngồi đó cũng nhếch môi cười một ngượng đến muốn đào hố chôn mình, có thể đừng để ý được không, cậu là cố lắm rồi mà!!!Jungkook mặt nóng bừng tiếp tục trình bày. Vài bạn học vẫn chưa muốn buông tha cậu tiếp tục ghẹo chọc-Hả, cậu nói gì, nãy giờ đã nói nhỏ bây giờ còn nói nhỏ hơn là sao? -Ông đây già rồi, phiền cháu nói lớn lên, ông không nghe được -Jungkook trong lòng khóc ròng, làm sao mới vừa lòng các cậu đây, tôi chỉ muốn yên ổn thuyết trình xong thôi mà, tha cho tôi giáo cũng lắc đầu trước đám học trò này, lấy sách đập bàn hai tiếng-Đủ rồi, để Jungkook thuyết trình -Tụi em chỉ đang góp ý thôi mà -Đúng rồi, là góp ý, không phải chặt chém đâu cô a -Insoo thở dài triệt để không còn hy vọng, toi thật ngồi bàn chót lớp, nhìn thấy nét mặt khổ sở của cậu, cứ thế này, hắn không biết đến khi nào cậu mới thuyết trình xong đây. Thấy đám kia giễu cợt cậu, hắn cũng không nhìn được không nghĩ nhiều, giơ tay-Thưa cô, em thuyết trình thay Jungkook được không? -Không chỉ cô giáo, cả lớp đều ánh mắt không thể tin hướng về hắn. Jungkook cũng vô cùng bất ngờ, lại có phần khó hiểu mà nhìn bạn nam trợn tròn mắt-Bình thường cậu chỉ thích ngủ thôi mà, sao hôm nay lại đòi thuyết trình, đi ngủ đi -Một bạn nam khác tỏ vẻ tự hào-Taehyung của chúng ta, trưởng thành rồi -Đám học sinh nữ hâm mộ-Thấy Jungkook không thuyết trình tốt liền muốn nghĩa khí giúp đỡ, cậu ngầu như thế, trái tim bọn tôi tan nát hết rồi -Cô giáo hỏi lại Taehyung-Em muốn thuyết trình? -Được không ạ? -Được thôi, nếu em muốn - cô giáo đồng ý. Bình thường đến tiết mình, Taehyung không ngủ cũng là không tập trung vào bài giảng, cũng chưa từng thấy hắn lên thuyết trình bao giờ, hôm nay nhìn thấy Taehyung xung phong lên bảng thuyết trình như vậy, cô giáo khá bất ngờ, hiếm có dịp cậu học trò này chịu tham gia hoạt động học tập, không thể không đáp chậm rãi đứng dậy, mặt lạnh cằm hất đi lên. Cả lớp hào hứng chứng kiến sự kiện ngàn năm có một này, một tay giơ lên cổ vũ, đồng thanh hô lên-Kim Taehyung! Kim Taehyung! Kim Taehyung!... -Một bạn nam quay sang nói với Hoseok-Bạn mày ăn cơm nhà lo chuyện người ta kìa -Hoseok không cam lòng rướn cổ nói-Taehyung a, bài mình mày không lo, sao lại rãnh rỗi đi giúp người vậy -Taehyung không để ý đám người kia, đi đến trước mặt Jungkook-Đứng qua một bên, nhìn tôi mà học hỏi -Jungkook liền nghe lời đứng qua một bên nhường chỗ cho hắn, trong lòng vẫn không hiểu nổi điều hắn làm, nhưng ai quan tâm chứ, cậu hiện tại là được cứu chào, tôi là Taehyung - Taehyung lạnh giọng lên tiếng-Không hổ danh Kim Taehyung, cả giới thiệu cũng lôi cuốn quá đi -Sau câu đầu tiên, cả lớp rầm rộ lên, hắn không thèm để ý nhìn vào bài soạn bắt đầu thuyết trình. Giây phút Taehyung thuyết trình, cả lớp trên mặt ai cũng là một biểu cảm không biết nói gì. Hắn là tay nhét trong túi quần dáng vẻ vô cùng tiêu soái mà nhìn vào bài đã soạn trước đọc một mạch từ đầu đến cuối, có phần dài quá hắn không thèm đọc, ngước mặt yêu cầu "Phần này khá rắc rối nên các cậu tự về nhà tìm hiểu đi nhé". Ai cũng chỉ biết lắc đầu cười không chút biểu tình đứng đó, hắn nói học hỏi hắn, là thế này sao?-Tôi xin hết - Taehyung kết thúc phần trình bàyCả lớp không ai biết đánh giá thế nào, hay cứ là đẹp trai thì cho qua hết đi. Cứ thế, một tràn pháo tay vang quá hay -Bài thuyết trình đi vào lòng người, tôi nghe xong mà không có lời để diễn đạt -Taehyung thật vất vả rồi -Cô giáo cũng chỉ biết mỉm cười trước phần trình bày của Taehyung, quay sang nói với hắn và Jungkook-Được rồi, hai em về chỗ đi -Jungkook nghe được liền mừng rỡ đi qua thu dọn giấy bài soạn. Không quan tâm đám người đang ồn ào kia, khi Jungkook bước đến, Taehyung cảm thấy chút thành tựu nhìn cậu hỏi-Tôi làm tốt chứ? -Jungkook đứng bên cạnh ngước nhìn hắn, thoáng nghĩ nếu cậu thật lòng nhận xét thì có hay không sẽ không toàn mạng trở về?Dẫu sao cũng là hắn đã nghĩa hiệp giúp cậu vượt qua một đại nạn, không thể không khen làm rất tốt - Jungkook mỉm cười lớp, Jimin nãy giờ là vẫn nhìn, gương mặt lại không lộ ra chút biểu tình bài soạn cũng tương đối ổn, nhưng do Jungkook không thuyết trình được, nên điểm của nhóm cậu khá thấp. Insoo cũng không cho đó là lỗi của cậu, không hề trách cậu. Mà cậu trong lòng lại vẫn áy náy nói tiếng xin lỗi, thật lĩnh vực này cậu chịu đó, Taehyung có hẹn ra ngoài chơi với mấy người bạn, trên đường lái xe đến, hắn cứ bị gọi hối trên đường tới đây... gì chứ, mày say rồi phải không... tao chưa đến mà tụi bây đã say xỉn rồi... được rồi, tắt đây -Taehyung rút dây nghe ra, dừng xe trước đèn đỏ ngã tư, hắn vu vơ ngó ra ngoài, lại nhìn thấy người nào đó quen quen đang bước đi trên lề đường, là Park Jimin kia mà. Hắn có hơi tò mò, tên này đi đâu thế không biết. Trên xe nhìn theo kính chiếu hậu, hắn thấy Jimin đi vào một tiệm tín hiệu chuyển qua màu xanh, Taehyung thay đổi quỹ đạo, bỗng quay xe chỗ đậu xe xong, hắn đi vào tiệm net kia ánh mắt tìm kiếm một chút, phát hiện người, hắn quay sang nói với bà chủ-Cho một máy ở cạnh cậu kia -Taehyung đi lại, đi ngang qua liếc mắt nhìn Jimin mấy cái, hắn ngồi xuống bên cạnh. Người nọ vì quá tập trung chơi game nên không hề phát hiện hắn ngồi bên có hơi nghiêm túc nhìn Jimin chơi game, đây cũng là loại game đối kháng hắn hay đến kìa, mau đánh, mau đánh -Ai đó bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng, Jimin liếc mắt nhìn một cái, phát hiện là Taehyung thì có hơi nhíu mày, nhưng cũng không phản ứng gì hơn, tiếp tục cậu dở thật, đi nước kia có phải được hơn không? -Nghe xong Jimin quay sang nhìn Taehyung một cái, hắn trưng vẻ mặt vô tội nói-Nhìn gì? -Jimin không nói gì, lấy tai nghe của máy tính đeo vào rồi cắm mắt vào màn hình kia không muốn nghe, Taehyung cũng chẳng quan tâm. Hắn chỉ là thấy Jimin chơi loại game mình thích, trong lòng khá hứng thú. Ruốc cuộc, cũng khiến Jimin cảm thấy khó chịu, Taehyung ngồi kế bên mặt dày xem Jimin chơi game, lâu lâu lại mở miệng phê phán gì đó. Tuy là không nghe thấy gì nhưng có hắn ngồi bên cạnh, Jimin liền thấy mất hứng, không ưa con người này một chút nào đấu kết thúc, Jimin bỏ tai nghe ra, quay sang đã nghe Taehyung giễu cợt nói-Chơi vậy mà cũng thắng sao? -Jimin không thèm để ý lời hắn, lạnh giọng nói-Cậu, muốn gì hả? -Muốn gì là muốn gì? - Taehyung vô tội hỏi lại-Cậu đó, đi chỗ khác chơi còn không thì im lặng, đừng làm phiền người khác -Taehyung liền phản ứng-Cậu nói gì chứ, chỗ này cậu làm chủ hả, ai muốn đến thì thì đến chứ, ai mà thèm làm phiền cậu -Vậy cậu lo mà chơi máy của cậu đi, ngó qua máy tôi làm gì - Jimin ngữ khí có phần tức giận nói -Máy cũng đâu phải của cậu, cớ gì không cho tôi nhìn, chơi game cũng có hay ho gì đâu - Taehyung khinh bỉJimin hít sâu một hơi, đứng dậy-Cậu ở đây mà chơi đi, thật là xui xẻo - nói rồi xoay người muốn bỏ điTaehyung thấy vậy liềnnói-Định không chơi với Jungkook nữa thật à? -Jimin nghe được lập tức khựng một chút, Taehyung nói tiếp-Mấy ngày nay cậu ấy cứ ủ rũ suốt, không có ý định bỏ qua chuyện cũ sao? -Taehyung cũng không hiểu bản thân mình bị cái gì nữa. Tự nhiên lại muốn đứng ra giản hòa cho Jungkook và Jimin, hắn là cũng có ưa gì Jimin đâu. Cũng tại Jungkook đó, không có Jimin là không sống được sao, trưa nay hắn lại thấy cậu ăn cơm một mình, nét mặt thì ủ ê khỏi nói, ở trên xe thì cứ thẫn thờ nhìn ra ngoài, lúc nãy còn không ăn cơm chiều đã đi làm. Bộ phim bi thương này, hắn chả có hứng thú xem. Chuyện ở chung cũng là hắn nói ra cho Jimin biết, thôi thì làm việc thiện một chút, không thì nhỡ sau này Jungkook cậu lại đổ lỗi cho hắn thì sao. Mà suy cho cùng hắn cũng chả muốn làm việc này tí với Jungkook chẳng phải nói là bạn sao, thế mà cậu lại vì chút chuyện đó đi giận người ta, thật nhỏ mọn. Tôi cũng chả thích cậu, cũng chả muốn nói ra điều này, nhưng có lẽ, Jungkook coi cậu rất quan trọng -Jimin đứng bất động ở đó một hồi, nghĩ nghĩ gì đó rồi tiếp tục bước sợ Jungkook coi trọng tôi hơn phải không? - Hiện tại gian bọn họ đứng không có người, không gian khá yên tĩnh, những gì Taehyung nói, Jimin đều nghe rõ, lại không thể tiếp tục bước đứng dậy, đi lại chỗ Jimin-Phải không? Không phải vì chuyện cậu ấy giấu mà là vì cậu sợ Jungkook thật sự coi trọng tôi hơn -Taehyung nghiêng đầu nhìn sắc mặt không bộc lộ chút cảm xúc của Jimin, nói-Ích kỷ như vậy, cậu nghĩ cậu giữ được Jungkook bên mình bao lâu? -Nghe xong, Jimin nhìn hắn lên tiếng-Đừng quan tâm chuyện của tôi - nói rồi, người nọ bỏ khoanh tay trước ngực hướng mắt nhìn theo. Hắn nói đúng quá, nên đang tự thấy xấu hổ chứ gì. - Hết chap 40 -
Kết bạn làm quen với một người lạ qua Facebook, hẹn hò cùng một người lạ khi được match qua Tinder, xin ở lại nhà một người lạ khi đi du lịch nhờ ứng dụng Couchsurfing... việc gặp gỡ một người lạ dường như không còn là một câu chuyện quá mới mẻ trong thời đại số hiện nay. Vậy còn việc đi du lịch với một người lạ nhờ bình luận trên Youtube thì sao, bạn đã thử chưa? PHẦN I. HAI NGƯỜI LẠ TRONG CÙNG MỘT THÀNH PHỐThứ Sáu, ngày 09/04/2021Một ngày bình thường như bao nhiêu ngày khác, tôi đang lướt Newsfeed trong vô định thì thấy tin Cá Hồi Hoang ra Fan-made video. Vốn từ lâu đã ấn tượng với âm nhạc của ba anh Cá và bị cuốn hút bởi cái tên Cuộc Đời Còn Bao Nhiêu Điều Mình Sẽ Mãi Chưa Làm?, tôi không suy nghĩ nhiều, cứ thế mà nhấn vào xem thôi. Quả đúng như tên tựa đề, ca khúc chính là chính là câu hỏi đầy trăn trở, là dòng tâm sự đầy thấu cảm của Cá Hồi Hoang về những dự định mà con người ta ấp ủ thực hiện. Xuyên suốt MV kéo dài gần 4 phút là hình ảnh của những người trẻ với những mong ước bình dị, đời thường như “lang thang Hà Nội chụp ảnh”, “có người yêu", “học một loại nhạc cụ”, "dạy cha học chữ", “chụp một tấm ảnh có đủ thành viên gia đình cùng với ông bà ngoại,... đến những ước mơ táo bạo hơn như “cạo đầu”, “hát trước 1 triệu người”, “đi du học Mỹ”,… Thế rồi, chàng trai xuất hiện ở phút 127 với dòng chữ “I want to travel with a stranger” Tạm dịch "Tôi muốn đi du lịch cùng người lạ" ngay lập tức thu hút tôi. Chàng trai xuất hiện ở phút 127 với mong muốn đi du lịch cùng người lạTôi chợt nghĩ "Đi cùng người lạ ư?! Cũng hay đấy nhỉ!" rồi để lại dòng bình luận “To the guy who wants to travel with a stranger, can i be your stranger?” Tạm dịch "Gửi chàng trai muốn đi du lịch cùng người lạ, tôi có thể là người lạ của ông được không?". Sự thật là tại thời điểm đó, tôi không đặt hy vọng nhiều, cũng không suy nghĩ quá nhiều về việc này, tôi chỉ bình luận vì thấy tò mò Hai, ngày 12/04/2021Vài ngày sau, người lạ đã trả lời bình luận của tôi rằng "That me =. If you ready to get out the comfort zone". Có vẻ là người thích truyền cảm hứng đấy nhỉ - tôi thiết nghĩ. Từ giây phút đọc được câu trả lời ấy, hơn cả sự tò mò phút ban đầu, tôi cảm thấy hào hứng vô cùng với việc làm quen với một người lạ. Tôi quyết định phải nghiêm túc với việc này hơn. Ngay lập tức, tôi lập một địa chỉ email mới với tên [email protected] và bày tỏ mong muốn rằng tôi vẫn giữ mối quan hệ "người lạ" nhưng nếu cả hai thật sự muốn làm điều này cùng nhau, chúng tôi cần có phương tiện liên lạc phù hợp hơn. Không lâu sau, tôi nhận được mail đầu tiên từ người lạ. Và biết gì chứ, hóa ra chúng tôi là hai kẻ xa lạ cùng đang sinh sống ở một thành phố. Tôi thậm chí còn có một người bạn thân học cùng trường với người kia nhưng, giữa chúng tôi, chưa bao giờ có mối liên hệ nào cả. Qua chính xác 86 mail được gửi qua lại trong vòng 4 ngày, tôi và người lạ quyết định chọn Mộc Châu làm điểm đến cho hai ngày cuối tuần. Và chúng tôi - hai người lạ đã "va" vào nhau như thế II. CHUYẾN ĐI TRONG MƯAThứ Bảy, ngày 17/04/2021 Mặc dù chúng tôi hẹn nhau lúc 7h30 sáng nhưng khi đồng hồ điểm 5h, tôi đã thức dậy từ khi nào. Phần là vì tôi hồi hộp cho chuyến đi, muốn dậy sớm một chút để xem lại đồ đạc. Phần khác là vì trời hôm ấy mưa rất lớn, dù có cố nhắm mắt nhưng tôi không thể nào ngủ tiếp được. Người lạ đến đón tôi đúng giờ như đã hẹn. Trời vẫn tiếp tục mưa không ngừng. Chúng tôi ghé qua một siêu thị gần đó để mua hai bộ áo mưa, chằng lại đồ đạc chắc chắn, rồi bắt đầu hành trình trong cơn mưa xối xả. Trong suốt chuyến đi, tôi và người lạ cũng không trò chuyện quá nhiều. Thật lòng mà nói, ban đầu, tôi cảm thấy hơi kỳ cục khi cả hai đều giữ im lặng. Tuy nhiên, vì sợ sẽ làm người lái mất tập trung, tôi chỉ hỏi han vu vơ vài câu rồi lại thôi. Một lúc sau, người lạ bắt đầu hát. Kỳ thực, tôi không thể nghe rõ người ấy hát gì. Chắc là một ca khúc của Cá Hồi Hoang - tôi thầm nghĩ. Một giai điệu chợt vang lên trong đầu và thế là tôi cũng ngân nga theo. Và cứ thế, tiếng hát vu vơ của hai con người xa lạ trên cùng một chiếc xe hòa cùng tiếng mưa lộp bộp trên chiếc áo mưa nhựa. Cảm giác ngại ngùng ban đầu dần tan đi như những bong bóng nước trên đường. Tôi cảm thấy bình yên và an tâm một cách lạ kỳ. Hình ảnh minh họa cơn mưa Hà Nội sáng 17/04/21 Nguồn tầm 2 tiếng đi trong mưa, chúng tôi dừng chân tại một quán nước bên đường để nghỉ ngơi. Lúc này, khi ngồi đối diện nhau, tôi mới được nhìn rõ gương mặt của người lạ. Mái tóc xoăn nhẹ dài ngang vai, sống mũi cao, đôi mắt đen có phần hơi lạnh lùng, ánh lên vẻ từng trải và nhiều suy tư. Người lạ kể cho tôi nghe về những chuyến đi trước, cho tôi xem những tấm hình chụp mà người ấy đã từng đặt chân đến. Trong lòng tôi quả thực ngưỡng mộ lắm những con người khoác ba lô lên và đi nhưng cũng có chút gợn buồn vì không có những câu chuyện thú vị như thế để kể cho người lạ nghe. Nghỉ ngơi lấy sức và ăn nhẹ một chút, chúng tôi lại bắt đầu lên đường. Mưa dần đã ngớt nhưng trời mỗi lúc lại thêm lạnh bởi màn sương dày. Trên đường đi, người lạ còn chỉ cho tôi những nơi có cảnh đẹp, kể cho tôi nghe những cái tên mà đến giờ tôi không thể nhớ hết. Tôi chỉ nhớ rằng người lạ đã từng đi qua con đường này nhưng chưa bao giờ ghé thăm Mộc Châu. Chẳng mấy chốc, chúng tôi đến điểm dừng chân thứ hai tại một chòi nghỉ đâu đó gần đèo đá trắng. Không gì thích hơn cảm giác ngồi bên bếp lửa, thưởng thức cơm lam chấm muối vừng cùng xiên thịt nướng chấm mắc khén. Vừa ăn trưa, chúng tôi vừa nói chuyện với cô chủ quán. Lúc cô hỏi tuổi và quê của chúng tôi, tôi mới chợt nhận ra, chúng tôi mới chỉ biết tên chứ chưa hề biết tuổi của nhau nên cứ gọi nhau ông-bà và xưng tôi thôi. Khi ấy, tôi mới biết người lạ lớn tuổi hơn tôi, nhưng thực lòng thì chúng tôi cũng không để ý nhiều đến chuyện đó và vẫn giữ cách xưng hô cũ. Lần này, tôi và người lạ có nhiều câu chuyện để nói hơn. Chúng tôi nói về âm nhạc, về chuyện học hành, và cả Nhật Bản nữa. Sau câu chuyện về đất nước mặt trời mọc ấy, tôi cứ thích gọi vui người lạ với cái tên "sinh viên tài năng". Người lạ hỏi một vài điều về cô chủ quán và về cuộc sống mưu sinh nơi núi đồi này. Trò chuyện một lúc, tôi không nhớ rõ làm thế nào mà người lạ lại hỏi cô, xin cho chúng tôi ở lại và dùng bữa cùng gia đình cô vào chiều Chủ Nhật. Cô có vẻ hơi e dè lúc đầu nhưng vẫn vui vẻ đồng ý và cho chúng tôi số điện thoại liên lạc. Vốn dĩ chúng tôi dự định sẽ chỉ đi vào hai ngày cuối tuần thôi nhưng khi người lạ hỏi tôi có thể đi chơi đến sáng Thứ Hai rồi về có được không, tôi cũng gật đầu cái rụp bởi tôi nghĩ mình cũng đâu có nhiều dịp như thế này. Chúng tôi hẹn gặp lại cô vào chiều ngày mai và rồi lại khoác áo lên đường đi tiếp. Gần 2h trưa, cuối cùng chúng tôi cũng đến homestay. Khỏi phải nói, quần áo hai đứa đều ướt nhẹp và bám đầy cát. Sau khi sắp xếp đồ đạc, thay đồ khô rồi nghỉ ngơi lấy sức, chúng tôi khởi hành đi đến địa điểm đầu tiên tại Mộc Châu đó là thác Dải Yếm, cách homestay chừng 11km. Ngoài việc ngồi sau đọc Google map chỉ đường, người lạ còn giao cho tôi thêm một nhiệm vụ vô cùng quan trọng khác, đó là quay lại cảnh trên đường. Với gần 3 năm kinh nghiệm sử dụng Google map, tôi tự tin rằng mình có thể hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc nhiệm vụ. Ấy vậy mà, suốt 11km tôi chỉ đường, người lạ có vẻ không tin tưởng tôi lắm, cứ hỏi “có rẽ không” trong khi tôi nói “cứ đi thẳng”. Nhìn thấy tấm biển lớn ghi “Thác Dải Yếm”, tôi cười đắc chí lắm, cảm giác như vừa lập được chiến công rất lớn vậy. Thật may, lúc này trời cũng đã tạnh mưa nên chúng tôi được ngắm nhìn dòng thác chảy dưới mây xanh. Lang thang trên những phiến đá nơi suối chảy khẽ qua, trong tôi bỗng hình thành một suy nghĩ có phần hơi ích kỷ, giá như, ngay lúc này, tại nơi đây, chỉ còn hai chúng tôi thôi thì sẽ tuyệt biết mấy bởi tôi thèm được ngắm nhìn thiên nhiên mộc mạc, hoang sơ và yên bình. Trở về homestay sau khi đã chụp một vài tấm hình, quay một vài đoạn video, chúng tôi có một bữa tối với BBQ và những cuộc nói chuyện không đầu không cuối nhưng đủ để chúng tôi hiểu nhau hơn. Người lạ đọc cho tôi nghe một danh sách những điều người ấy muốn thực hiện trong chuyến đi và thế là chúng tôi giành cả đêm để thực hiện một vài điều trong đó, từ việc sáng tạo một Handshake Tạm dịch nghi thức bắt tay cho hai đứa, đến Pillow Fight Tạm dịch cuộc chiến bằng gối, rồi trò chơi Truth or Drink Tạm dịch Nói sự thật hay uống say. Mặc dù tôi hơi tiếc nuối rằng mình không thể thực hiện nhiều hơn ba điều mà người lạ đã ghi trong danh sách nhưng cuối cùng thì ngày đầu tiên của chúng tôi như vậy cũng thú vị đó chứ. Đến giờ nghỉ ngơi thôi. Hình ảnh homestay lúc chiều tà Nguồn Fairy House homestayChủ Nhật, ngày 18/04/2021 Ngày thứ hai của chúng tôi bắt đầu bằng một bữa sáng tại homestay với phở gà. Sau đó, chúng tôi lại xách ba lô nhanh chóng lên đường khám phá những thung lũng và vườn cây quả ở Mộc Châu. Đến đây, tôi phải kể thêm về lý do vì sao chúng tôi chọn mảnh đất thuộc tỉnh Sơn La này làm điểm đến. Chắc hẳn mỗi vùng đất đều có điểm hấp dẫn riêng, nhưng phải đi vào đúng mùa người ta mới có thể cảm nhận hết cái hay, cái đẹp của vùng đất ấy. Nghe nói Mộc Châu có mùa mận, mùa dâu tây, chúng tôi nuôi hy vọng lên Mộc Châu vào tháng 4 để được thu hoạch mận chín và thăm vườn dâu tây. Ấy vậy mà, lên đến nơi, chúng tôi mới biết rằng đúng là mận Mộc Châu bây giờ đã sai quả nhưng là quả trái mùa, phải đến tháng 5 trái mới chín ngọt. Tương tự, vườn dâu tây cũng có đã có quả nhưng các chùm đều rất nhỏ. Dẫu vậy, ngoài mận, ngoài dâu tây, chúng tôi còn có đào nữa. Đào Mộc Châu là đào không lông, quả nhỏ thôi nhưng chín đỏ, ăn rất giòn, vị ngọt thanh. Lang thang trong vườn, vừa ăn trái hái từ cây, vừa mua một ít về làm quà, vậy là thích lắm rồi. Mận Mộc Châu tháng 5 đã trĩu quả nhưng quả vẫn còn xanhĐào Mộc Châu không lông chín mọng trên cànhNhững trái dâu chín đỏ xinh xắn trong vườnTrước khi di chuyển từ vườn mận đến vườn dâu tây, chúng tôi có ghé qua đồi chè. Lần đầu tiên tôi thấy sợ và thiếu lòng khi ngồi sau xe người lạ đến vậy bởi đường đi qua đồi chè khá dốc, nhỏ và trơn trượt. Khỏi phải nói, tôi và người lạ đã suýt ngã khỏi xe không biết bao lần. May mắn là chúng tôi vẫn đến nơi an tôi thấy thú vị nhất ở ngày đi thứ hai này có lẽ là khi chúng tôi gặp những em nhỏ người dân tộc. Vì đang mải mê quay video nên chúng tôi không có một bức ảnh nào của các em. Nhưng chỉ cần nhìn cách các em vẫy tay chào cũng đủ hiểu những đứa trẻ này đáng yêu đến mức nào. Những em nhỏ người dân tộc mà chúng tôi đã gặpHình bên trái là những cô bé đã bán bó hoa cho chúng tôi. Các em mộc mạc như đóa hoa rừng vậy. "Cho bao nhiêu thì cho" - em gái nói nhỏ khi tôi hỏi giá tiền của một bó hoa. Còn hình bên phải là ba em nhỏ đã chỉ đường cho chúng tôi đến đồi chè. Chọn một chỗ bên sườn đồi để nghỉ chân, chúng tôi cùng nhau ăn uống và rủ luôn các em vào ngồi chung. Nếu tôi nhớ không nhầm, em nhỏ nhất là 6 tuổi và các em đều được đi học. Khi được hỏi về môn học yêu thích nhất, một em nhanh miệng trả lời "Môn Toán ạ". Ăn xong, một em vứt vỏ ngay bên sườn đồi, thấy vậy, tôi liền nhắc nhở các em. Em cũng nhanh chóng nhặt lại vỏ ni-lông và bỏ vào chiếc túi mà tui đem theo để đựng rác. Các em đều là những đứa trẻ ngoan, chân thật, và lễ phép. Chỉ cần có người uốn nắn, nhắc nhở, chắc chắn các em sẽ trở thành những người tốt - Tôi thầm nghĩ. Như kế hoạch, chúng tôi sẽ ghé trở lại nhà cô bán hàng ở chỗ gần đèo đá trắng để ở lại đến sáng hôm sau rồi về. Đúng là sáng Thứ Hai chúng tôi mới về đến Hà Nội, tuy nhiên, vì trời mưa lớn và lý do sức khỏe của tôi, tôi và người lạ đã quyết định ở lại một khách sạn trên Hòa Bình để nghỉ ngơi thay vì tiếp tục hành trình khám phá. Vậy là, chuyến đi của hai kẻ lạ kết thúc ở III. NHỮNG GÌ TÔI NHẬN ĐƯỢC Chuyến đi này đã cho tôi rất nhiều điều tuyệt vời mà tôi khó có thể dùng từ ngữ để diễn tả. Ấy vậy, nếu phải chọn những điều mà tôi trân trọng nhất trong chuyến đi này, tôi sẽ kể về bốn điều sau Những trải nghiệm lần đầuVốn là người có thiên hướng thích những điều quen thuộc và gần gũi, nếu đi chơi cùng bạn bè năm lần thì ba lần tôi đều chọn uống trà cam quế - thức uống yêu thích của tôi. Đã từ rất lâu rồi, tôi không cho phép bản thân mình làm điều gì quá mới mẻ, thử thách mà không suy nghĩ hay lên kế hoạch thật kỹ sau một thời gian chiêm nghiệm đủ lâu. Có lẽ, tôi của một vài tháng trước sẽ không bao giờ nghĩ đến việc gặp gỡ một ai đó qua Youtube và những dòng mail gửi qua lại chưa đến một tuần. Có lẽ, tôi của một vài tháng trước sẽ không bao giờ nghĩ mình có thể ngồi đằng sau xe máy của một người mà tôi chưa từng quen biết trước đó, đi rong ruổi trên chặng đường gần 6 tiếng đồng hồ dưới cơn mưa nặng hạt. Có lẽ, sẽ không bao có hai chữ có lẽ nào ngay cả trong suy nghĩ của tôi nếu ngày hôm đó tôi không xem MV của Cá Hồi Hoang. Hơn cả một chuyến đi đầu tiên với một người lạ, đây là chuyến đi của rất nhiều trải nghiệm lần đầu tiên mà tôi không thể nào quên. Một vài trải nghiệm trong đó sẽ là được coi là khá “điên” đối với tính cách mà mọi người xung quanh thường thấy ở tôi. Nhưng tôi cũng không muốn bận tâm quá nhiều đến những rủi rõ vốn đã không xảy ra để rồi làm bản thân thấy lo lắng, chùn bước. Tôi quan tâm hơn đến trải nghiệm của chính mình. Và phải nói thật lòng rằng tôi thích bản thân mình lúc này, điên một chút, liều lĩnh một chút, dũng cảm một chút. Bởi, có như vậy tôi mới khao khát khám phá và dám thử những điều mới mẻ. Đó mới là bản chất thật của tôi hoặc ít là là con người mà tôi luôn muốn hướng đến. When was the last time you did something for the first time?Yeah, let yourself go, follow that feelingMaybe something new is what you're needingLike a real life, let your hair down, feel alive... - Darius RuckerNiềm yêu thích và hứng khởi với cuộc sốngTrước khi bắt đầu chuyến đi này, tôi đã trải khoảng thời gian khá bận rộn xoay quanh công việc, học tập và những hoạt động ngoại khóa. Trong suốt hai tháng, tôi đã trải qua chuỗi ngày cứ lặp đi lặp lại với việc bắt đầu đi làm lúc 7h30 sáng và về đến nhà khi đồng hồ đã điểm 7h tối. Buổi tối, tôi lại miệt mài với những buổi họp dự án rồi những tập tài liệu nghiên cứu, mẫu phỏng vấn và khảo sát. Ngày cuối tuần cũng không khác những ngày trong tuần là bao. Đọc đến đây, xin đừng hiểu nhầm rằng tôi không yêu thích và đam mê những việc tôi đã và đang làm. Chỉ là, sau chuỗi ngày cứ điều đặn lặp đi lặp lại ấy, tôi khao khát biết bao một điều gì đó mới mẻ, khiến tôi tò mò và thích thú. Nhờ có chuyến đi này, tôi mới thật sự nhận ra rằng cuộc sống này có quá nhiều điều thú vị mà tôi chưa bao giờ làm, nhiều mảnh đất tươi đẹp mà tôi chưa từng đặt chân đến và nhiều con người tuyệt vời mà tôi có thể kết nối. Mọi thứ đang chào đón, chỉ chờ tôi sẵn sàng bước ra khỏi vùng an toàn và guồng quay lặp lại kia. Những trải nghiệm lần đầu ấy như thổi vào trong tôi một nguồn sinh lực dồi dào, khiến tôi cảm thấy thêm yêu quý cuộc sống muôn màu này hơn và thôi thúc tôi tiếp tục đi, tiếp tục gặp gỡ, tiếp tục thử với tất cả sự tò mò và hào hứng. Cuộc sống bắt đầu nơi cuối vùng an toàn của bạn - Neale Walsch Nguồn bình yên thông qua những giác quanBình yên nghe có vẻ hơi trái ngược với những tính từ như liều lĩnh, điên rồ, mới mẻ mà tôi sử dụng để mô tả những trải nghiệm của mình ở phần trên. Nhưng, thử nghĩ mà xem, bỗng một ngày bạn được rời bỏ chốn đông đúc nơi những phố phường tấp nập, tiếng còi xe inh ỏi và khói bụi, tạm quên đi những mối lo toan bộn bề để được gần gũi với thiên nhiên, để được chậm lại ngắm nhìn bầu trời gợn mây, những ngọn đồi xanh, và tiếng nước róc rách, tiếng chim riu ran. Đó chẳng phải sự bình yên hay sao? Người ta thường nói rằng giữa con người và thiên nhiên luôn tồn tại một kết nối vô hình nhưng mãnh liệt. Khi được sống gần gũi và cảm nhận thiên nhiên, con người sẽ tìm được sự cân bằng và tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn nhất. Nghe có vẻ giống như một lời tuyên truyền “văn mẫu” của một nhà hoạt động vì môi trường nhỉ!? Nhưng cũng chẳng có hại gì nếu chúng ta thử một lần cảm nhận kết nối ấy, phải không nào? Tôi nhận ra rằng mình đã cảm nhận mọi điều xung quanh bằng thị giác quá nhiều rồi. Đã đến lúc, tôi cần tìm bình yên qua những giác quan khác. Nhắm mắt lại, kẽ chạm vào thân cây cao thô ráp, sần sùi; hít một hơi thật sâu để cảm nhận mùi đất ẩm sau cơn mưa; im lặng lắng nghe dòng thác nước chạy nhẹ qua những phiến đá, bình yên đối với tôi là đây chứ đâu. Một người bạnVà hơn tất cả những giá trị tuyệt vời mà tôi vừa kể ở trên, điều tôi trân trọng nhất sau chuyến đi này chính là việc tôi có thêm một người bạn. Ngay từ ban đầu khi lên kế hoạch đi du lịch cùng người lạ, tôi đã nuôi trong mình ý tưởng rằng sau chuyến đi, cả hai sẽ không liên lạc với nhau nữa dù qua bất kỳ hình thức nào. Là người đã từng mê mẩn với những bộ phim về cuộc gặp gỡ kỳ lạ giữa hai con người trên màn ảnh, từ Before Sunrise 1995, Lost in Translation 1999, Midnight in Paris 2011 đến Columbus 2017, tôi cũng hình dung ra đủ thứ chuyện mà chúng tôi có thể trải qua khi gặp nhau. Tuy nhiên, tôi không mong chờ một câu chuyện lãng mạn nào, tôi chỉ hy vọng mình may mắn gặp được một người mà mình có thể kết nối hoặc ít ra không khó chịu khi ở bên. Đúng với kỳ vọng của tôi, càng nói chuyện với người lạ, tôi càng nhận ra rằng có khá nhiều chủ đề mà chúng tôi có thể chia sẻ với nhau. Khi trò chuyện về môn nghệ thuật thứ bảy, tôi có nhắc đến bộ ba phim Before của đạo diễn Richard Linklater. Lúc này, người lạ cũng thừa nhận rằng mình mới xem Before Sunrise gần đây và có ấn tượng sâu sắc với cuộc gặp gỡ tình cờ đầy thú vị và liều lĩnh của hai người chưa từng quen biết đi trên cùng một chuyến tàu. - Sau chuyến đi này, ông có muốn mình giữ liên lạc với nhau không? - Tôi hỏi- Có chứ!!! - Người lạ đáp lại với một giọng chắc nịch- Vẫn liên lạc qua email hả? - Tôi khẽ cười - Có lẽ là kết bạn Facebook đi... Và thế là, chúng tôi chính thức không còn là “người lạ” của nhau nữa. PHẦN IV. ĐÔI LỜI KHUYÊN CHO NHỮNG KẺ LIỀU LĨNHTôi không muốn chia sẻ câu chuyện này để khuyến khích những kẻ mơ mộng làm liều. Câu chuyện đi chơi cùng với một người mình chưa từng quen biết vốn tiềm ẩn những rủi ro, chưa kể đến việc hai người đi đến một nơi xa với nhau mà bạn lại không là người làm chủ phương tiện di chuyển. Cách mà tôi và người lạ gặp gỡ nhau có lẽ an toàn hơn một chút. Tôi tin tưởng rằng khó có kẻ xấu nào kỳ công đến mức quay một video để góp mặt trong MV mang thông điệp ý nghĩa như của Cá Hồi Hoang cả. Còn tại sao người lạ tin tưởng tôi? Thật ra tôi cũng không rõ lắm, có lẽ vì khi nói chuyện qua gmail, người lạ thấy tôi là có sự chủ động và cách trả lời chân thành. Có thể nói, chúng tôi hai kẻ liều lĩnh may mắn. Để các bạn có thêm những trải nghiệm tuyệt vời một cách an toàn, tôi muốn dành cho những độc giả của mình một vài lời khuyên như sau nếu bạn có ý định bắt đầu cuộc hành trình liều lĩnh này Trao đổi thông tin Dù gặp gỡ nhau thông qua hình thức nào, trước khi gặp nhau, hai người nên trao đổi những thông tin cơ bản về bản thân như tên và tuổi để tiện xưng hô, số điện thoại để các bạn liên lạc trong suốt chuyến đi và tài khoản mạng xã hội để hai bạn có thể tìm hiểu qua xem đối phương có phải một người đáng tin tưởng hay không hoặc đơn giản hơn là để biết đối phương trông như thế nào. Sự tham gia của bên thứ baMột việc quan trọng trước khi chuyến đi bắt đầu mà hai người cần làm đó là chia sẻ cho ít nhất một người mà bạn tin tưởng thông tin về chuyến đi và về người mà bạn sẽ đi du lịch cùng. Việc làm này sẽ giúp bạn an tâm hơn bởi bạn biết mình có thể nhờ sự trợ giúp của ai khi có trường hợp không hay xảy ra. Nếu không tiện trao đổi với người thân trong gia đình, bạn có thể cân nhắc chia sẻ với người bạn thân hay bạn cùng phòng của ra, các bạn cũng có thể cân nhắc thêm về việc cung cấp thông tin liên lạc của người bảo hộ của mình cho đối phương. Xuất phát điểm là hai người lạ, trong trường hợp một người đi lạc mà người kia không có đủ thông tin để đi tìm thì sẽ không tốt chút nào phải không? Người bảo hộ tốt nhất trong tình huống này là người biết về chuyến đi của hai bạn bởi họ sẽ không mất nhiều thời gian giải thích, và họ có sự hiểu biết nhất định về người mà bạn đi nhất về chi phí Trong bất kỳ cuộc vui nào, chi phí luôn là một vấn đề cần được xem xét cẩn thận, rõ ràng và minh bạch. Trong tình huống này, hình thức chi trả tốt nhất cho cả hai bên là chia đôi. Bạn có thể tạo một bảng tính chung và hai người điền từng khoản chi của mình vào. Một việc vô cùng quan trọng để chuyến đi diễn ra thuận lợi hơn đó là các bạn nên có sự thống nhất về kỳ vọng và tiêu chuẩn đối với những dịch vụ, sản phẩm mà mỗi người cần chi trả cho trong chuyến đi. Ví dụ, một người có kỳ vọng được nghỉ tại một khách sạn 5 sao, thưởng thức những bữa ăn có phần đắt tiền thì khó mà đi được với người chỉ thích ngủ trong những chiếc lều tự dựng và tự tay chuẩn bị những bữa ăn BBQ bên bếp lửa phải không?! Bởi vậy, hai người cần có sự thỏa thuận rõ ràng và cân nhắc sao cho cả hai đều tận hưởng chuyến đi trong khả năng tài chính của mình. Tin tưởng và chủ độngKhi hai bạn quyết định đi chơi với nhau cũng là lúc các bạn cần đảm bảo rằng mình có thể tin tưởng người kia và người kia có thể tin tưởng mình. Sự tin tưởng sẽ giúp các bạn dễ dàng tận hưởng chuyến đi hơn rất nhiều so với việc luôn phải lo lắng, nghi ngờ đối phương có làm hại mình hay không. Đồng thời, đừng quên chủ động làm quen và thấu hiểu hơn về người kia thông qua những câu hỏi, những cuộc tán gẫu. Điều này, sẽ càng củng cố thêm niềm tin cho hai bạn giành cho nhau cùng, cảm ơn các bạn đã đọc hết bài viết đầu tiên của mình trên Spiderum. Chúc các bạn có những trải nghiệm tuyệt vời và một cuộc sống thú vị nhé!
Giấc ngủ như một liều thuốc bổ vô giá thúc đẩy sự phát triển của trẻ tốt nhất. Tuy nhiên, đa phần trẻ sơ sinh hay quấy khóc giật mình khi ngủ vào ban đêm. Tại sao lại như vậy? Hãy cùng Hello Bacsi tìm hiểu về vấn đề này nhé. Một năm rưỡi đầu tiên thường là giai đoạn khó khăn nhất của các bà mẹ. Ban ngày, mẹ phải bận rộn chăm sóc bé, ban đêm lại không ngủ được bởi bé luôn thức giấc. Bạn đã làm mọi cách để bé ngủ yên giấc suốt đêm nhưng vẫn không có hiệu quả. Nếu bạn rơi vào tình huống này, hãy cùng theo dõi những chia sẻ dưới đây nhé. Tại sao bé thức giấc lúc nửa đêm? Dưới đây là một số lý do phổ biến khiến bé thức giấc vào ban đêm mà mẹ nên biết Bé đang cảm thấy quá nóng hoặc quá lạnh. Có ánh sáng lọt vào phòng của bé. Có tiếng ồn ào lúc nửa đêm. Bé bị ốm. Thay đổi các thói quen khi đi ngủ. Bé mới học được một kỹ năng vận động mới như lăn, ngồi, bò… Bé đang ở giai đoạn tăng trưởng bứt phá. Thiếu ti giả hoặc gấu bông. Bố mẹ tạo thói quen phải dỗ bé mới ngủ. Bé chưa được bú no khi đi ngủ. Làm thế nào để giúp bé có giấc ngủ ngon? Dưới đây là một vài lời khuyên mà bạn có thể thực hiện để giúp bé không thức dậy lúc nửa đêm Nhiệt độ và trang phục phù hợp Điều chỉnh nhiệt độ phòng vừa phải, không quá nóng cũng không quá lạnh. Bên cạnh đó, mẹ hãy cho bé mặc những bộ đồ ngủ thoải mái, dễ chịu để bé có giấc ngủ ngon hơn nhé. Duy trì các thói quen trước khi đi ngủ Trẻ sơ sinh thường gặp khó khăn trong việc thích ứng với một sự thay đổi đột ngột nào đó. Thiết lập thời khóa biểu với giờ giấc ngủ nghỉ hợp lý và tuân theo thời khóa biểu này mỗi ngày. Hãy cố gắng làm những việc giống nhau mỗi đêm trước giờ ngủ để giúp bé nhận ra thay đổi giữa việc thức và ngủ. Cho bé bú no Giấc ngủ của bé sẽ chỉ thực sự sâu và không bị gián đoạn nếu như bé được bú no. Do đó, hãy đảm bảo rắng bé đã bú no khi đi ngủ. Ngoài ra, bạn nên cho bé ăn những thực phẩm lành mạnh, tốt cho hệ tiêu hóa, vì nếu không ban đêm bụng bé sẽ khó chịu, quấy rầy giấc ngủ của bé. Nếu đang bú chưa đủ sữa mà bé thiu thiu ngủ thì mẹ hãy nhẹ nhàng đánh thức bé dậy. Không chơi đùa với bé khi bé thức giấc lúc nửa đêm Chơi đùa, nói chuyện, nựng nịu… sẽ khiến bé bị đánh thức mạnh hơn, tỉnh táo hơn, bé sẽ “nói chuyện” với bạn và không còn tập trung ngủ. Khi bé tỉnh giấc, bạn chỉ cần ngồi bên bé và để bé từ từ rơi vào giấc ngủ. Qua những chia sẻ trên, chắc hẳn bạn đã hiểu tại sao bé thường thức dậy lúc nửa đêm phả không? Đây không phải là vấn đề quá nghiêm trọng, do đó bạn không cần phải lo lắng quá nhiều nhé. Một khi trẻ sơ sinh có những giấc ngủ sâu thì bé sẽ luôn khỏe mạnh, hoạt bát, phát triển tốt ngay từ giai đoạn đầu. Vì vậy, các mẹ nên chú ý đến giấc ngủ của bé hơn, tạo cho bé môi trường ngủ phù hợp để có những giấc ngủ ngon nhé.
- Mưa thì sao, tớ ở lại cùng cậu, có ướt cùng ướt! - Jimin ra vẻ kiên quyết nhìn người kia thật hết nói nổi với người này. Có phần bất lực bước tới, hai tay đặt lên vai Jimin, dùng giọng điệu khuyên bảo con nít mà nói- Tớ cũng là đang lo cho cậu, không muốn cậu bị ướt, nghe lời, về trước đi. Cậu mà lại không nghe lời, qua ngày mai tớ lập tức không có quan hệ gì với Park Jimin Được, được, tớ về là được chứ gì. - Jimin nhăn mày, xách cặp bỏ đi, không quay đầu nhìn cậu lấy một cái. Jungkook nhìn theo người nọ cười cười. Chắc lại giận, mặc kệ, qua ngày mai lại quấn lấy cậu không buông như cũ thôi. Tính Jimin vốn trẻ con, nay giận mai quên, nắng mưa bất thường. Mà kể ra nếu không có Jimin chắc cậu cô đơn trong cái lớp này chết. Tính cậu vốn ít nói, trầm lặng, đối với việc chủ động làm quen người khác để tìm thêm bạn bè cậu rất dở tệ. Ấy thế mà ngay từ năm đầu cấp ba, trong lớp không ai chú trọng, để ý tới cậu thì có một người lại đi chủ động bắt chuyện đòi làm bạn với cậu. Người đó chính là Park Jimin trẻ con ban nãy đấy. Từ đó Jimin và cậu trở thành bạn bè thân thiết của nhau, có gì cũng sẻ chia cho nhau, cậu có khó khăn gì Jimin cũng giúp cậu vượt qua khoảng thời gian lâu sau đó, trong lớp tổ chức tiệc cuối năm, cậu bị đám bạn bắt ép uống rượu đến say mèm chả biết trăng sao gì. Trong lúc Jimin đưa cậu về, cậu đã vô tình ở trạng thái đang say, đem hết bí mật của bản thân nói ra, trong đó có cả chuyện cậu là "đồng tính luyến ái" cũng nói ra luôn. Qua ngày hôm sau, Jimin gặp hỏi lại cậu, biết chuyện này trước sau gì cũng phải nói rõ cho Jimin nghe thôi, cậu đành giây phút đó thú nhận tất cả. Người nọ đơ ra trước mặt cậu hồi lâu. Sợ rằng Jimin khó có thể chấp nhận mình, cậu liền lên tiếng kêu Jimin đừng nghĩ ngợi nhiều mà hãy đi đi, cứ coi như chưa bao giờ quen biết Jungkook cậu. Thế mà không như cậu nghĩ, người trước mặt kiên quyết nói một tiếng không đi, còn hỏi cậu nếu thích con trai thì đã để ý Jimin này chưa, xong rồi lại thản nhiên tươi cười như chưa có chuyện gì xảy lần đó, Jungkook càng biết ơn Jimin hơn vì đã chấp nhận người như cậu. Hai người cũng càng ngày càng thân thiết hơn bao giờ hết. Làm bạn đến nay cũng được một thời gian dài rồi. Đang mải mê suy nghĩ, đột ngột cánh cửa cuối lớp mở ra, tiếng động làm cho Jungkook giật mình lập tức xoay người hướng nhìn. Từ bên ngoài, một chàng trai tuấn mỹ với dáng người cao ráo, khuôn mặt đẹp như tạc cùng chiếc mũi cao và mái tóc nâu vàng mượt mà phủ xuống trước trán, thần thái khác hẳn người thường, tôn lên vẻ lạnh lùng vốn có bước Điện thoại, điện thoại đâu rồi? - Chàng trai đi tới cái bàn cuối cùng của dãy thứ hai từ cửa sổ vào, lục trong hộc bàn tìm kiếm và còn vô tư độc thoại một mình hỏi điện thoại Đây rồi. - Cầm điện thoại trong tay, vẻ mặt chàng trai hớn hở hẳn ra, bấm nút khởi động máy rồi xoay người định bỏ đi thì chợt để ý thấy có người đứng nhìn mình độc thoại nãy giờ. Bất giác phát hiện có ánh mắt kỳ quái đặt trên người mình, Jungkook bắt đầu bối rối, nhất thời im lặng không biết nói Chưa về? - Chàng trai hỏi À... tôi trực lớp. - Jungkook nhanh nhẹn trả trai đứng đó nhìn Jungkook nghĩ nghĩ gì đó làm nhịp đập tim cậu có chút nhanh Taehyung, cậu không về? - Jungkook cố gắng bình ổn nhịp tim Về chứ - Taehyung nhướng mày một cái, bình thản đáp lại. Hướng cửa lớp bước được một bước lại xoay đầu nói với cậu- Sắp mưa rồi, về sớm đi - Dứt lời, Taehyung cong môi cười một cái rồi rời cười đó quả thực có độ sát thương rất cao! Jungkook cảm thán bản thân thật may mắn khi hôm nay được nói chuyện và còn được nhìn thấy Taehyung cười với mình, còn dặn dò cậu về sớm nữa, lòng cậu vì vậy mà nhộn nhịp vui sướng. Học chung một lớp không hẳn là chưa từng có thời gian tiếp xúc, chuyện trò với nhau, chỉ là những lần đó cực kì hiếm hoi. Bởi tính tình cậu vốn ít nói, cộng thêm việc Taehyung lại rất phong lưu, xung quanh hắn rất nhiều bạn bè, lấy đâu ra lý do để hắn nhìn tới con người nhỏ bé như đơn phương Taehyung cũng được một thời gian dài rồi, nếu hỏi cậu lý do tại sao thích hắn thì cậu cũng chả biết trả lời làm sao. Thích thì thích thôi, ngay từ lúc mới vào học tại trường này, nhìn thấy hắn lần đầu cậu đã bị si mê, hắn nhất định không phải là người, nếu là con người sao có thể đẹp được như thế! Cậu bị hắn hấp dẫn lúc nào không đơn phương lại có bao giờ được hạnh phúc. Taehyung tính tình kiêu ngạo, không coi ai ra gì. Mặt khác, với bạn bè lại đối xử không tệ, vì vậy trong lớp rất được lòng mọi người. Gia đình thuộc hàng thượng lưu giàu có nhất thành phố Daegu này, con trai của chủ tịch tập đoàn Kim thị rất có vị thế trong giới kinh doanh, ai cũng đã từng nghe qua. Không phải lo cái ăn cái mặc, xung quanh Taehyung lúc nào cũng có mỹ nhân vây lấy. Cậu lao đầu vào thích Taehyung đồng nghĩa với việc chấp nhận sẽ không có kết quả gì với hắn nhưng vẫn cứ dại khờ ngày đêm nhung nhớ. Hắn lại còn là trai thẳng, cậu triệt để không có hy trực lớp sạch sẽ, xách ba lô đóng cửa ra về. Lại không muốn nghĩ tới Taehyung nữa, sợ nghĩ tới chỉ thêm buồn phiền. Thở dài một cái, nhìn ngoài cửa sổ trên hành lang, bầu trời đầy mây đen bao phủ. Chả nghĩ ngợi nữa, cậu bước chân nhanh hơn, chạy về nhà kẻo mưa kéo tới thì toi.
vài đêm với bạn cùng lớp