vuong phi cua bao vuong

HÙNG VUONG HOI GIÅNG DAY TOÅN HOC THÔNG CHi GlÅo Hà Nöi, ngày 14 thång 02 näm 2022 THÔNG BAO SO 1 viêc chúc HOi thào khoa hoc Quóc gia "Toán hoc phó thông trong bói cinh mói: mot só ván dà luûn và tlwc Kính gùi: Các SO Giáo duc và Dào too + L' phi däng bài trên Top chi Giáo duc và Top chi Khoa hoc và Tuân thủ nguyên tắc "Tiến bám lưng, lùi bám bụng" 2.2. Mở cua chuẩn khi lùi xe qua ngõ hẹp vuông góc 2.3. Chủ động quan sát bao quát khi lùi xe qua đường hẹp vuông góc 2.4. Điều chỉnh tốc độ hợp lý khi lùi xe qua đường hẹp vuông góc Bài thi lái xe qua đường hẹp vuông góc ở ngoài thực tế còn gọi là điều khiển xe vào ngõ hẹp. Đây là một kỹ thuật khó. Đây là sản phẩm thiết kế hình vuông được cấu tạo bởi các cánh quạt, dây curoa và bộ phận motor. Với thiết kế chắc chắn gọn gàng cùng lưu lượng gió lớn mang đến những giá trị quý báu và ưu việt,… Quạt thông gió vuông ghi điểm bởi hiệu quả làm việc cao cũng như sự vượt trội về chất lượng và độ bền. Ưu điểm của quạt thông gió vuông Hai Vuông - Lẩu Cua Cà Mau - Quán ăn - Miền Tây tại 84/2 Hồ Thị Kỷ, P. 1, Quận 10, TP. HCM. Giá bình quân đầu người 10.000đ - 500.000đ Qua đó, giúp cải tạo được môi trường nước tốt, hạn chế dịch bệnh. Vọp sau 6 tháng thả nuôi sẽ cho thu hoạch. Với 500 kg vọp giống, bình quân cho năng suất 1 tấn vọp thương phẩm (25-30 con/kg), tỷ lệ sống của vọp đạt từ 99-100%. Với giá bán con vọp hiện nay từ 55.000-60.000 đồng/kg, trừ chi phí, ông Thiệu lợi nhuận 50-55 triệu đồng. Trang chủTổng hợp truyện Nguoi la vuong phi cua ta chuong 1. ★ Tên gốc: QUÝ PHI BẰNG PHUN TÀO THỰC LỰC THƯỢNG VỊ. ★Tác giả: Hoa Nhật Phi. ★Tổng số chương: Cùng nam chính ngọt văn yêu đương (Mau xuyên) - Bản Lật Tử Full. Đăng bởi: Vay Nhanh Fast Money. Giới thiệu Writer Nhược Nhi Phi Phi Translator tuyet_phi_phi Ưu Vô Song, một chuyên gia đàm phán tài giỏi mới nổi ở tuổi 20 của thế kỉ 21. Vì cứu một chàng trai định nhảy lầu tự sát mà cô bất cẩn trượt ngã xuống tòa nhà, trong phút chốc xương thịt mơ hồ, máu chảy thành dòng. Định mệnh của cô chưa kết thúc tại đó, ông trời đã đưa linh hồn của cô xuyên không về vương triều Tây Diệm. Nhưng ông trời không có thiện đãi với cô, đêm xuyên không đến đây lại làm vật thế thân làm vương phi thay người khác, phải chịu bạo hành đầy mình thương tích đến bị đày tới lãnh cung rách nát từ tên vương gia tàn bạo. Cuộc sống của cô từ đó như trong biển lửa. Tên thất vương gia đẹp đến mê người đó có vẻ như không để cho cô yên ổn, hắn tìm mọi cách hành hạ cô, mặc cho bọn nữ nhân trong phủ ức hiếp. Nhưng cô là Ưu Vô Song đỉnh đỉnh đại danh của thế kỉ 21, cô phải làm gì để đối phó đươc với tên ác ma đó…Mời các bạn đón đọc truyện Vương Phi Của Bạo Vương nội dung ; ta vì ngươi mà hi sinh tất cả ,nhưng ngươi lại trong chính ngày đại hôn mang người phụ nữ khác về , lạnh nhật với ta , ghẻ lạnh ta , không tin lời ta ....ha tất cả sự cố gắng của ta chẳng nhẽ chỉ đổi lại được sự thờ ơ này của ngươi sao...nhưng không sao , ta có thể chịu được vì con...nhưng hiện con của ta cũng đã không còn ,...vậy ta còn nhịn ngươi làm gì nữa chứtruyện tranh SỰ TRẢ THÙ CỦA VƯƠNG PHI được cập nhật sớm nhất tại website vào hàng tuần ngoài ra còn rất nhiều thể loại truyện hấp dẫn ,chúc các bạn đọc truyện vui vẻ , đừng quên để lại một lượt like 1 lượt bình luận để ủng hộ tinh thần của chúng mình nha Thấy Ưu Vô Song nằm dưới nền đất tuyết cơ thể nhỏ bé không động đậy, Lãnh Như Tuyết cười lạnh một tiếng, nói “đúng là một nữ nhân cố chấp, nhưng mà như vậy cũng tốt, chí ít, trước khi Lạc Nhạn về bên cạnh bổn vương, như vậy mới không vô vị phải không nào?”Dứt lời, Lãnh Như Tuyết đột nhiên quay đầu lại, lớn tiếng nói “Ngạo Phong, ném ả điên này ra hậu viện cho bổn vương.”theo sau tiếng của Lãnh Như Tuyết, Ngạo Phong tựa quỷ mị xuất hiện từ nơi Phong dùng ánh mắt đồng tình nhìn Ưu Vô Song đang hôn mê dưới đất, sau đó nói với Lãnh Như Tuyết “vương gia, xem ra vương phi bị thương không nhẹ, cần gọi đại phu đến không?”Sắc mặt Lãnh Như Tuyết âm trầm, lạnh lẽo nhìn Ngạo Phong, lạnh lùng nói “Ngạo Phong, ngươi từ lúc nào mà quan tâm vương phi của bổn vương như vậy?”Ngạo Phong cảm thấy oan uổng, sao vương gia hễ động đến việc của vương phi, đều không nói lý thế này? Hắn ta thân là cận vệ của Lãnh Như Tuyết, còn Ưu Vô Song là vương phi của Lãnh Như Tuyết, tuy Ngạo Phong thừa nhận, Ưu Vô Song đích thực có chút không giống với nữ tử bình thường, vả lại còn rất xinh đẹp, nhưng mà hắn ta chỉ đơn thuần ngắm nhìn, đối với một nữ nhân cường bạo như Ưu Vô Song, hắn ta không dám có nửa chút phi phận. Hơn nữa, cấp trên của hắn ta là một vương gia tính tình nóng nảy, hắn đâu phải chán sống chứ!Lúc này, Ngạo Phong chỉ đành vô nại chán nản nói “vương gia, vương phi thân mang trọng thương, còn bị lạnh nữa, nếu như không chữa trị, e rằng tình hình không tốt, hơn nữa, vương gia không phải nhận được thư mời của đại hoàng tử đưa vương phi đến phủ thái tử dự yến tiệc? Thuộc hạ e là đến lúc đó, vương phi trong người không khỏe, sẽ làm hỏng đại sự của vương gia.”Lãnh Như Tuyết cười lạnh một tiếng, giọng điệu không chút ôn độ nói “ả điên này luôn đối đầu với bổn vương, bổn vương đã từng nói qua, bổn vương sẽ từng cọng từng cọng bứt hết gai trên người ả, hôm nay, bổn vương sẽ cho ả nếm mùi khổ ải, nếu như ả chết, may ra khỏi hao tổn tâm tư của bổn vương!”dứt lời, Lãnh Như Tuyết quay đầu rời Phong nhìn theo bóng dáng Lãnh Như Tuyết biến mất trong đêm tối, lắc đầu chịu thua, sau đó đi đến bên Ưu Vô Song, khom lưng, bế lấy cơ thể nhỏ bé của Ưu Vô Song từ nền tuyết hắn ta bế Ưu Vô Song lên, đột nhiên cảm thấy có chút không đúng, bởi vì, cơ thể của Ưu Vô Song nằm dưới đất tuyết băng hàn nhưng lại nóng như vậy, việc hắn ta lo nhất đã xảy ra, vương phi quả nhiên bị cảm lạnh rồi, hơn nữa, xem ra tình hình thập phần nghiêm Phong mượn ánh tuyết yếu ớt, thấy Ưu Vô Song đôi mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệt, khe khẽ rên, sau đó bóng dáng tựa ma mị, hướng về phái hậu viện bay đi, rất nhanh, bóng dáng hắn ta đã biến mất trong đêm lạnh quá. Ưu Vô Song cảm thấy mình như bị ném vào tủ đá, hàn ý vây chặt lấy người nàng, nàng ý thức cử động cơ thể, nhưng dù có thế nào, cơn lạnh vẫn cứ vây lấy nhiên, tay nàng chạm được một vật ấm áp, nàng vô thức dựa người vào vật ấm áp kia, đôi tay ôm chặt lấy vậy ấy, khiến nàng cảm thấy ấm thể Lãnh Như Băng bị hành động của Ưu Vô Song làm cho hóa đá, khi ánh mắt của hán rơi xuống khuôn mặt của nàng, ánh mắt bất giác thoáng qua tia kinh đêm khuya lẻn vào thấ vương phủ, sau đó vô tình thấy thị vệ thân cận của Lãnh Như Tuyết bế một nữ tử đến hậu viên vắng lặng này, và hắn biết, hậu viện này hoang phế đã lâu, cho nên, trong lòng hiếu kì, mới đợi lúc Ngạo Phong rời đi, nhẹ nhàng lẻn vào. Và việc hắn không ngờ là, người nữ nhân mà Ngạo Phong bế, lại là một a hoàn! Và điều kinh ngạc hơn nữa, a hoàn này lại có một dung nhan nghiêng thành, thậm chí, còn đẹp hơn Ưu Lạc Nhạn mấy phần, tuy nhiên, mặt nàng ta tuy có vài vết cào còn đọng máu, nhưng mà không hủy đi dung mạo xinh đẹp của nàng biết tại sao, Lãnh Như Băng nhìn thấy vết thương ấy, trong lòng bỗng đau nhói, ánh mắt thoáng qua tia phẫn nộ, là ai tàn nhẫn vậy tổn hại nàng ta? Là Ngạo Phong? Hay là Lãnh Như Tuyết?Ưu Vô Song tức thời đang hôn mê, nàng căn bản không biết mình đang ôm chặt lấy một vị nam tử lạ mặt, và dựa người chặt vào thân hình vạm vỡ của hắn, có thể là do cảm thấy ấm áp, Ưu Vô Song tựa như một con mèo nhỏ, dựa mặt vào lòng Lãnh Như Băng, nói trong hôn mê “đừng rời khỏi, ta lạnh lắm!”Lãnh Như Băng nhìn Ưu Vô Song đôi mắt nhắm nghiền, hắc mâu thâm trầm thoáng qua tia sáng, nữ nhân này, là cố ý thách thức hắn ta sao? Nàng ta có biết mình đang nói gì không?Còn Ưu Vô Song đâu có biết mình đang làm gì? Nàng chỉ cảm thấy bây giờ rất lạnh, nàng muốn được ấm hơn, cho nên, người nàng vẫn dựa chặt vào người Lãnh Như Băng, thậm chí, đôi tay còn vô ý thức ôm chặt lấy eo rắn chắc của Lãnh Như Băng. Nhìn thấy trên mặt Ưu Vô Song lộ ra nụ cười nhạt, hắc mâu thâm trầm của Lãnh Như Băng thoáng qua tia cười không thể phát giác, nhỏ nhẹ giọng nói “nữ nhân, bổn vương bất kể ngươi là ai, nhưng mà, ngươi hãy nhớ, là ngươi chọc bổn vương trước!”Dứt lời, Lãnh Như Băng lấy từ trong áo ra một viên đơn dược màu đỏ nhạt, đút cho Ưu Vô Song, sau đó hôn nhẹ lên trán Ưu Vô Song, mới đặt đôi tay Ưu Vô Song đang ôm chặt lấy hắn, sau đó bóng dáng một chớp, biến mất trog đêm tối. Sau khi ăn cơ, Ưu Vô Song không cùng Vân Nhi về nhà, mà lưu lại ở nhà Lưu đại má trò chuyện cùng Lưu đại Lưu Hiên không biết vì cảm thấy ngại hay sao, mà hắn ta sau khi dùng cơm xong, đã cùng Lưu đại thúc lên chuyện một lúc, Ưu Vô Song cảm thấy có chút mệt, đang định cáo biệt Lưu đại má, về nhà nghỉ ngơi thì đúng lúc này, Lưu đại thúc vừa lên núi không lâu bộng trầm mặt cúi đầu, cùng Lưu Hiên có chút bất an đi vào đại má thấy Lưu đại thúc trở về, bất giác có chút nghờ hoặc nhìn Lưu đại thúc hỏi “cha của con, không phải ông cùng Hiên Nhi vào núi rồi sao? Sao lại trở về?”Lưu đại thúc nghe thấy lời của Lưu đại má, tức giận trừng mắt nhìn Lưu Hiên theo sau lưng ông ta, tức giận nói “bà hãy hỏi đứa khốn kiếp này đi!”Lưu đại má nhìn Lưu Hiên, hỏi “Hiên Nhi, sao vậy? Sao con lại chọc giận cha con?”Lưu Hiên cắn môi, không nói lẽ là do bộ dạng trầm mặc của Lưu Hiên khiến cho Lưu đại thúc tính khí nóng nảy càng thêm tức giận, ông ta cũng khô quan tâm chủ tớ Ưu Vô Song hai người vẫn còn ở đấy, phẫn nộ nhìn Lưu Hiên, tức giận mắng “tên khốn kiếp này, bây giờ không có gì để nói rồi sao? Ngày thường ta và nương ngươi sao dạy ngươi thế?”Lưu đại má thấy Lưu đại thúc nổi giận, còn con trai lại không chịu nhận sai, vì thương con, nên trừng mắt nhìn Lưu đại thúc, nói “cha của con, Hiên Nhi khó khăn lắm mới trở về một chuyến, ông có việc gì mà không thể nói đàng hoàng? Mà phải như vậy mới được? Cũng không sợ Vô Song cười sao.”Lưu đại thúc vẫn trong tức giận, nhưng ông ta nhìn Ưu Vô Song, rồi không mắng nữa, nhưng bộ dạng cực kì lo lòng Ưu Vô Song thầm biết chắc chắn đã xảy ra chuyện gì, nàng căn bản không muốn quản nhiều, nhưng Lưu đại thúc có ơn cứu mạng đối với nàng và Vân Nhi, hơn nữa, Lưu đại má càng vạn phần chăm sóc nàng, cho nên, liền hỏi “Lưu đại thúc, đã xảy ra chuyện gì rồi? “Lưu đại thúc thở dài nặng nhọc, qua một lúc lâu, mới nói “Vô Song cô nương, để cô nương cười chê rồi.”Nói rồi, lại trừng mắt nhìn Lưu Hiên, nói “đều là tên khốn kiếp này, hôm nay lúc lên núi, tên khốn kiếp này nói sao cũng đòi đi theo, giữa đường, gặp phải tên vô lại, một câu cũng không nói, liền ra tay đánh người, vốn dĩ, cũng không ai bị thương, chỉ là tên vô lại ấy không chịu thôi, nói không đền ngân lượng thì sẽ báo quan, nếu như số ngân lượng không nhiều cũng không sao, coi như là xua tà vận, nhưng tên vô lại ấy mở miệng thì là mười lượng bạc, cái này không phải là cướp giật sao?”Nói tới đây, Lưu đại thúc ngừng rồi lại nói “chúng ta là gia đình bình thường, quanh năm dựa vào săn bắt trong núi mà đổi lấy tiền mua chút đồ, một năm cũng không kiếm được mười lượng bạc, lấy đâu ra tiền? Nhưng mà tên khốn kiếp này đích thực ra tay đánh người, bản thân vô lí thì biết làm thế nào?”Lưu đại thúc tuy tức giận, nhưng thần sắc lại cực kì lo lắng, ắt hẳn, là bởi lo lắng cho con trai, cho nên mới tức giận như Vô Song cũng biết, mười lượng bạc đối với quyền quý trong kinh thành mà nói, đó căn bản không tính là bao, nhưng đối với những gia đình nghèo khổ như Lưu đại thúc mà nói, đó là số tiền dành dụm của cả một ngày tháng nàng và gia đình Lưu đại thúc tiếp xúc tuy chưa lâu, nhưng, có thể nhìn ra, gia đình Lưu đại thúc cực kì bần hàn, mười lượng bạc này, đích thực không thể nào có Vô Song trầm tư một lúc, liền nói với Lưu đại thúc “Lưu đại thúc, người đừng lo lắng, Vô Song ở đây có chút ngân lượng, nếu cần, người hãy lấy đi đi.”Lưu đại thúc có chút ái ngại nhìn Ưu Vô Song, nói “Vô Song cô nương, đại thúc biết chủ tớ hai người sống bên ngoài cũng không dễ dàng gì, việc này………việc này sao có thể chứ?”Lưu Hiên vẫn luôn trầm mặc kia lúc này lại ngẩn đầu nói “vốn dĩ là họ vô lí, họ muốn báo quan cứ để họ báo quan! Không lẽ chúng ta sợ sao?”Lời của Lưu Hiên vừa dứt, đã bị Lưu đại thúc đánh mạnh vào đầu, tức giận nói “tên khốn nhà ngươi, câm miệng cho ta! Ngươi cho rằng quan lão gia sẽ nghe ngươi nói lí sao? Nếu như ngươi không ra tay người, họ có dám cáo chúng ta? Ngươi đánh người là sự thật, cho dù trước kia ngươi có lí thì đến nha môn cũng thành không!”Ưu Vô Song cũng biết Lưu đại thúc nói là sự thật, đối với lão bách tính thông thường mà nói, trong thời đại phong kiến này, nói lí với nha môn và quan gia, căn bản là chuyện không thể, cho nên, vào đến nha môn, sự việc sẽ càng trở nên phiền phức hơn.”Ưu Vô Song mỉm cười, nói với Vân Nhi “Vân Nhi, ngươi hãy đi lấy ngân lượng đến cho Lưu đại thúc.”Vân Nhi ứng một tiếng, liền ngoan ngoãn đi ra ngoài, qua một lúc sau, Vân Nhi liền quay lại, trên tay cầm ngân Vô Song nhận lấy ngân lượng từ tay Vân Nhi, đưa cho Lưu đại thúc, nói “Lưu đại thúc, người hãy đem những ngân lượng này đi cho những người ấy đi, để sự việc sớm bình lặng.”Lưu đại thúc căm giận trừng mắt nhìn Lưu Hiên, sau đó mới nhận lấy ngân lượng từ tay Ưu Vô Song, đang định nói gì thì chính vào lúc này, ngoài cửa bỗng truyền đến một trận âm thanh ồn ào, một âm thanh nghe có vẻ huênh hoang quát “Lưu lão đầu, ngươi biết điều thì ngoan ngoãn giao ngân lượng ra đây, nếu không, ta sẽ đốt nhà của ngươi!”Lưu Hiên nghe thấy tiếng nói này, tuấn nhan thoáng qua tia phẫn nộ, hắn ta quay người muốn xông ra ngoài, nhưng lại bị Lưu đại thúc kéo lại, tức giận mắng “tên khốn kiếp ngươi, ngươi còn cho rằng họa chưa đủ lớn sao? Ngoan ngoãn ở trong đây cho ta!” Tác Già Nhược Nhi Phi Phi Dịch và edit Tuyết Phi Phi Tình trạng hoàn Số chương rất dài, yên tâm là HE Chuyển ver Panda Pairings Kyumin,… Link gốc Văn án Lee Sung Min, chuyên gia đàm phán đỉnh đỉnh đại danh tuổi mới hai mươi của thế kỉ 21, vào một ngày nọ, vì cứu một vị nam nhi định nhảy lầu tự sát, bất cẩn trượt ngã xuống tòa nhà trở thành nệm thịt cho người khác, trong phút chốc xương thịt mơ hồ, máu chảy thành dòng. Định mệnh an bài số cậu chưa tận, ông trời đưa linh hồn của cậu vượt thời gian trở về vương triều Beakje, nhập vào thể xác của vị thiếu gia của tể tướng. Nhưng ông trời không có thiện đãi với cậu, đêm xuyên không đến đây lại làm vật thế thân làm vương phi thay người khác, bị tên vương gia tàn bạo ấy đánh đến thương tích đầy mình, sau đó còn bị đày đến nơi lãnh cung rách nát. Từ đó về sau, cuộc sống của cậu như trong biển lửa, tên ác ma tàn bạo—— thất vương gia đẹp đến mê người đó có vẻ như không để cho cậu yên ổn, không những tìm mọi cách hành hạ cậu mà còn mặc cho bọn nữ nhân trong phủ ức hiếp cậu! Nhưng ta là Lee Sung Min đỉnh đỉnh đại danh của thế kỉ 21! Tuyệt đối không dễ dàng thần phục dưới quyền thế của tên ác ma đó!Vậy nên, hành hạ ta hả? Bắt ta làm nô tỳ à? Trong canh bổ của hắn, ta cho thêm ớt bột và nắm cát! Cho nghẹn chết tên yêu nghiệt nhà ngươi! Những nữ nhân này ức hiếp ta phải không? Được, bổn thiếu gia vốn xuất thân cảnh sát, trước tiên cho các ngươi một trận sau đó tặng thêm một cước thật hoa lệ! Để xem các ngươi có còn dám bắt nạt người khác? Đẹp trai, thất vương gia- người được phụ hoàng yêu thương nhất, hắn luôn cho rằng, người xứng với hắn nhất chỉ có con gái thứ hai của Lee thừa tướng, người có danh hiệu là đệ nhất mĩ nhân của Beakje hoàng triều Lee Yoo Ra. Nhưng đêm tân hôn, vốn sắp xếp kẻ điên gả cho hoàng huynh của mình lại xuất hiện trong phòng hoa chúc của hắn, và mĩ nhân Lee Yoo Ra lại trở thành thái tử phi! Đường đường là một vương gia tài mạo song toàn lại cưới một kẻ điên làm phi tử, làm sao có thể chịu được việc này chứ? Tất cả cơn giận toàn bộ trút lên người đã phá hoại việc tốt của mình, không hành hạ chết ngươi, ta quyết không cam tâm! Nhưng mà… MỤC LỤC Chương 1 – Chương 2 – Chương 3 – Chương 4 – Chương 5 – Chương 6 Chương 7 – Chương 8 – Chương 9 – Chương 10 – Chương 11 – Chương 12 – Chương 13 Chương 14 – Chương 15 – Chương 16 – Chương 17 – Chương 18 – Chương 19 Chương 20 – Chương 21 – Chương 22 – Chương 23 – Chương 24 – Chương 25 – Chương 26 Chương 27 – Chương 28 – Chương 29 – Chương 30 – Chương 31 – Chương 32 Chương 33 – Chương 34 – Chương 35 – Chương 36 – Chương 37 – Chương 38 – Chương 39 Chương 40 – Chương 41 – Chương 42 – Chương 43 – Chương 44 – Chương 45 Chương 46 – Chương 47 – Chương 48 – Chương 49 – Chương 50 – Chương 51 – Chương 52 Chương 53 – Chương 54 – Chương 55 – Chương 56 – Chương 57 – Chương 58 Chương 59 – Chương 60 – Chương 61 – Chương 62 – Chương 63 – Chương 64 – Chương 65 Chương 66 – Chương 67 – Chương 68 – Chương 69 – Chương 70 – Chương 71 Chương 72 – Chương 73 – Chương 74 – Chương 75 – Chương 76 – Chương 77 – Chương 78 Chương 79 – Chương 80 – Chương 81 – Chương 82 – Chương 83 – Chương 84 Chương 85 – Chương 86 – Chương 87 – Chương 88 – Chương 89 – Chương 90 – Chương 91 Chương 92 – Chương 93 – Chương 94 – Chương 95 – Chương 96 – Chương 97 Chương 98 – Chương 99 – Chương 100 – Chương 101 – Chương 102 – Chương 103 – Chương 104 Chương 105 – Chương 106 – Chương 107 – Chương 108 – Chương 109 – Chương 110 Chương 111 – Chương 112 – Chương 113 – Chương 114 – Chương 115 – Chương 116 – Chương 117 Chương 118 – Chương 119 – Chương 120 – Chương 121 – Chương 122 – Chương 123 Chương 124 – Chương 125 –Chương 126 – Chương 127 – Chương 128 – Chương 129 – Chương 130 Chương 131 – Chương 132 – Chương 133 – Chương 134 – Chương 135 – Chương 136 Chương 137 – Chương 138 –Chương 139 – Chương 140 – Chương 141 – Chương 142 – Chương 143 Chương 144 – Chương 145 – Chương 146 – Chương 147 – Chương 148 – Chương 149 Chương 150 – Chương 151 –Chương 152 – Chương 153 – Chương 154 – Chương 155 – Chương 156 Chương 157 – Chương 158 – Chương 159 – Chương 160 – Chương 161 – Chương 162 Chương 163 – Chương 164 –Chương 165 – Chương 166 – Chương 167 – Chương 168 – Chương 169 Chương 170 – Chương 171 – Chương 172 – Chương 173 – Chương 174 – Chương 175 Chương 176 – Chương 177 –Chương 178 – Chương 179 – Chương 180 – Chương 181 – Chương 182 Chương 183 – Chương 184 – Chương 185 – Chương 186 – Chương 187 – Chương 188 Chương 189 – Chương 190 –Chương 191 – Chương 192 – Chương 193 – Chương 194 – Chương 195 Chương 196 – Chương 197 – Chương 198 – Chương 199 – Chương 200 – Chương 201 Chương 202 – Chương 203 –Chương 204 – Chương 205 – Chương 206 – Chương 207 – Chương 208 Chương 209 – Chương 210 – Chương 211 – Chương 212 – Chương 213 – Chương 214 Chương 215 – Chương 216 – Chương 217 – Chương 218 – Chương 219 – Chương 220 – Chương 221 Chương 222 – Chương 223 –Chương 224 – Chương 225 – Chương 226 – Chương 227 Chương 228 – Chương 229 – Chương 230 – Chương 231 – Chương 232 – Chương 233 – Chương 234 Chương 235 – Chương 236 – Chương 237 – Chương 238 – Chương 239 – Chương 240 Chương 241 – Chương 242 – Chương 243 – Chương 244 – Chương 245 – Chương 246 – Chương 247 Chương 248 – Chương 249 – Chương 250 – Chương 251 – Chương 252 – Chương 253 Chương 254 – Chương 255 – Chương 256 – Chương 257 – Chương 258 – Chương 259 – Chương 260 Chương 261 – Chương 262 – Chương 263 – Chương 264 – Chương 265 – Chương 266 Chương 267 – Chương 268 – Chương 269 – Chương 270 – Chương 271 – Chương 272 – Chương 273 Chương 274 – Chương 275 – Chương 276 – Chương 277 – Chương 278 – Chương 279 Chương 280 – Chương 281 – Chương 282 – Chương 283 – Chương 284 – Chương 285 – Chương 286 Chương 287 – Chương 288 – Chương 289 – Chương 290 – Chương 291 – Chương 292 Chương 293 – Chương 294 – Chương 295 – Chương 296 – Chương 297 – Chương 298 – Chương 299 Chương 300 – Chương 301 –HOÀN–

vuong phi cua bao vuong